Kinh đại bi tâm đà la ni

Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Quảng Ðại Viên Mãn Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà La Ni KinhHán dịch: Ðường, Tây Thiên Trúc, Sa Môn Già Phạm Ðạt Ma Thiển giảng: Vạn Phật Thánh Thành, Hòa Thượng Tuim Hóa.

You watching: Kinh đại bi tâm đà la ni

Tựa của Kinch là “Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà-La-Ni Kinh.” Trong phần giải thích tựa kinh (Tổng ưa thích danh đề), lần trước đang lý giải “Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm” nay phân tích và lý giải phần sót lại của tựa khiếp, tức là “Bồ Tát Vô Ngại Ðại Tâm Ðà La Ni Kinch.”Bồ Ðề Hải

Kinc Văn:Âm: PHỤC BẠCH PHẬT NGÔN: “THẾ TÔN! NHƯỢC CHƯ NHÂN THIÊN TỤNG TRÌ ĐẠI BI TÂM CHÚ GIẢ, ĐẮC THẬP NGŨ CHỦNG THIỆN SANH, BẤT THỌ THẬP NGŨ CHỦNG ÁC TỬ DÃ.”Nghĩa: Ngài lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu những hàng ttránh, tín đồ tụng trì Đại Bi Tâm Chú, thì sẽ tiến hành mười lăm loại thiện tại sinh và chưa phải chịu mười lăm nhiều loại ác tử.”

Lược Giảng:Ngài—Quán Thế Âm Bồ-tát—lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu các mặt hàng trời, tín đồ tụng trì Đại Bi Tâm Chú, thì sẽ tiến hành mười lăm loại thiện nay sinh.” “Thiện tại sanh” có nghĩa là sự sinh sống xuất sắc lành.Nếu loài fan sinh hoạt trần thế hoặc chư thiên sinh hoạt cõi trời có thể học tập thuộc cùng cần cù tbọn họ trì Kinc Đại Bi Tâm Đà-La-Ni cùng Crúc Đại Bi, thì họ sẽ tiến hành mười lăm Việc giỏi lành; “cùng chưa phải Chịu đựng mười lăm một số loại ác tử.” “Ác tử” là các cái chết tức tưởi vì chưng khủng hoảng, nguy hiểm. Nếu quý vị chân thành trì tụng Chú Đại Bi thì đã tránh được mười lăm nhiều loại “ác tử.”

Kinch Văn:Âm: “KỲ ÁC TỬ GIẢ:NHẤT GIẢ, BẤT LINH KỲ CƠ NGẠ KHỐN KHỔ TỬ;NHỊ GIẢ, BẤT VI GIÀ CẤM TRƯỢNG STại TỬ;TAM GIẢ, BẤT VI OÁN GIA THÙ ĐỐI TỬ;TỨ GIẢ, BẤT VI QUÂN TRẬN TƯƠNG SÁT TỬ;NGŨ GIẢ, BẤT VI HỔ LANG ÁC THÚ TÀN HẠI TỬ;LỤC GIẢ, BẤT VI ĐỘC XÀ NGOAN YẾT SỞ TRÚNG TỬ;THẤT GIẢ, BẤT VI THUỶ HỎA PHẦN PHIÊU TỬ;BÁT GIẢ, BẤT VI ĐỘC DƯỢC SỞ TRÚNG TỬ;CỬU GIẢ, BẤT VI CỔ ĐỘC HẠI TỬ;THẬP GIẢ, BẤT VI CUỒNG LOẠN THẤT NIỆM TỬ;THẬP.. NHẤT GIẢ, BẤT VI SƠN THỌ NHAI NGẠN ĐỌA LẠC TỬ;THẬPhường. NHỊ GIẢ, BẤT VI ÁC NHÂN YẾM MỴ TỬ;THẬP TAM GIẢ, BẤT VI TÀ THẦN ÁC QUỶ ĐẮC TIỆN TỬ;THẬPhường TỨ GIẢ, BẤT VI ÁC BỆNH TRIỀN THÂN TỬ;THẬP.. NGŨ GIẢ, BẤT VI PHI PHẬN TỰ HẠI TỬ.”

Nghĩa: “Các các loại ác tử kia là:Một là không bị chết do đói khát, khốn khổ;Hai là không bị bị tiêu diệt vị gông, phạm nhân, đòn roi;Ba là không trở nên bị tiêu diệt do oan gia thù nghịch;Bốn là không trở nên chết bởi chiến trận tương tàn;Năm là không trở nên bị tiêu diệt vày cọp, sói, ác thú tàn hại;Sáu là không biến thành chết vày trúng độc rắn, rết, bò cạp;Bảy là không trở nên chết vì chưng nước cuốn nắn, lửa thiêu; Tám là không bị bị tiêu diệt vì trúng nên độc dược;Chín là không bị bị tiêu diệt bởi vì cổ độc tác hại;Mười là không xẩy ra bị tiêu diệt vì chưng điên cuồng, mất trí;Mười một là không trở nên bị tiêu diệt vày núi lở, cây bổ, vách đá sụp;Mười nhì là không trở nên bị tiêu diệt vày kẻ ác thỏng ếm;Mười cha là không xẩy ra chết bởi vì tà thần, ác quỉ vượt cơ làm cho hại;Mười bốn là không biến thành bị tiêu diệt vì chưng ác căn bệnh triền thân;Mười lăm là không biến thành bị tiêu diệt vày tự sát, trẫm mình.”

Lược Giảng:Quán Thế Âm Bồ-tát bạch cùng với Đức Phật: “Các một số loại ác tử đó là: Một là không trở nên bị tiêu diệt vị đói khát, khốn khổ.” Loại “ác tử” (tử vong xấu) đầu tiên là “chết bởi đói khát, khốn khổ.” Nếu quý khách tụng trì Chú Đại Bi thì sẽ không bao giờ bị đói khát, thiếu thốn đủ đường. “Đói khát” tức là không có cơm ăn đồ uống, buộc phải chịu đói chịu khát mà bị tiêu diệt. “Khốn khổ” Có nghĩa là khôn xiết vất vả khổ cực, ko được vui hạnh phúc nhàn hạ. Con tín đồ có thể bị bị tiêu diệt vị đói, vị giá buốt, hoặc vì túng bấn khốn khó; tuy vậy ví như chân tình trì tụng Chụ Đại Bi thì chúng ta sẽ chưa hẳn rơi vào những thực trạng kia.“Hai là không xẩy ra chết do gông, phạm nhân, đòn roi.” Loại “ác tử” thứ nhị là “chết vì gông, tầy, đòn roi.”“Gông” là thiết bị hình vắt đeo ngơi nghỉ cổ phạm nhân. Ở Mỹ quốc lưỡng lự tất cả sản phẩm hình cố này sẽ không, chứ đọng ở nước Nước Trung Hoa thì thời xưa fan ta thường xuyên tròng loại gông vào cổ của kẻ phi pháp, rồi bắt đi diễu qua các mặt đường phố cho đa số người rất nhiều nhìn thấy.Nếu quý khách có thể chân tình trì tụng Chú Đại Bi thì sẽ không xẩy ra chết bởi bắt buộc với gông cùm thừa lâu ngày hoặc bởi vì tù tội buồn bã, với cũng không xẩy ra tấn công đập đến gãy tay gãy chân, cực khổ vượt nhưng bị tiêu diệt.

“Ba là không trở nên chết bởi oan gia thù nghịch.” Loại “ác tử” thiết bị tía là “chết vì chưng oan gia thù nghịch.” Trên trần thế này, bọn họ phần nhiều ai ai cũng gồm “oan gia tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh.” “Oan gia” (kẻ tất cả oán thù thù) Có nghĩa là kẻ chỉ tất cả thù hận, oán thù ghét, chđọng không có thiện nay duim cùng với quý khách.Những kẻ cđọng có lòng thù hận cũng rất đáng buồn, vày tâm tư bọn họ luôn trĩu nặng trĩu một nỗi căm uất, quan trọng như thế nào hóa giải được. Nói tầm thường, họ bị che phủ vày một thiết bị ân oán khí sầm uất với sống vào sự thù ghét, hằn học—tôi thù anh, anh hận tôi. Chữ “thù” này cũng đồng nghĩa cùng với chữ “chiên,” Có nghĩa là căm ghét, thù hận. Người ta hay vì phần nhiều Việc không vừa ý nhưng sinh ra thù hằn, chống đối lẫn nhau.“Bốn là không trở nên chết vì chưng trận mạc tương tàn.” Loại “ác tử” đồ vật bốn là “chết do mặt trận tương tàn.” Những người có trì tụng Thần Chú Đại Bi thì cho dù phải ra mặt trận chiến tranh cùng với địch quân, cũng không bị bị tiêu diệt vày tên bay đạn lạc.Cho đề nghị, trường hợp khách hàng nào tất cả trách nhiệm giảng dạy lính tráng thì nên dạy dỗ cho bọn họ trì niệm Chú Đại Bi, nhằm cho đến lúc giao chiến bọn họ không trở nên trúng đạn cơ mà tử tmùi hương. Thế nhưng lại, ví như quý khách cần sử dụng Crúc Đại Bi nhằm giảng dạy lính tráng đi gây chiến, thì mặc dù không biến thành tử chiến, tuy vậy cũng quan trọng tiến công thắng được! Đó là do Bồ-tát không thích trái đất tạo khởi cuộc chiến tranh, chém làm thịt cho nhau.“Năm là không biến thành bị tiêu diệt bởi cọp, sói, mãnh thú tàn hại.” Loại “ác tử” đồ vật năm là “bị tiêu diệt vì bị cọp, sói, mãnh thú tàn hại.” Nếu quý vị trì tụng Chú Đại Bi thì vẫn không biến thành cọp beo, chó sói, hoặc hầu như trúc dữ khác cắn bị tiêu diệt hay tàn sợ hãi.“Sáu là không xẩy ra chết vị trúng độc rắn, rết, bò cạp.” Loại “ác tử” đồ vật sáu là “chết do bị trúng độc của rắn, rết, trườn cạp.” Rắn, rết (một các loại rắn thân màu black tuyền) và bò cạp đều phải có nọc độc; bạn nào chẳng may trúng yêu cầu nọc độc của chúng thì đành bó tay chịu đựng chết, vô phương thơm cứu vãn chữa trị. Tuy nhiên, nếu như quý khách trì tụng Chụ Đại Bi thì đã không biến thành nọc của ccường bạo trùng đó làm hại mang lại tánh mạng.“Bảy là không biến thành bị tiêu diệt bởi vì nước cuốn, lửa thiêu.” Loại “ác tử” sản phẩm bảy là “chết vì bị nước cuốn, lửa thiêu.” Người trì tụng Chụ Đại Bi thì “xuđường nước ko chìm, vào lửa không cháy.” Thế nào là “xuống nước ko chìm, vào lửa không cháy”? Trước đây tôi gồm đề cập mang lại quý khách nghe một công án về sự việc này, song vẫn có không ít tín đồ không được nghe, vậy lúc này tôi đề cập lại một đợt nữa.Thungơi nghỉ trước, bao gồm một Đạo-sĩ nọ chăm tu luyện công phu “xuất huyền nhập tẫn.” Công phu “xuất huyền nhập tẫn” là gì? Người luyện được công phu này thì rất có thể làm cho một hình nhân nho nhỏ dại xuất ra tự đỉnh đầu của mình để đi phía trên đi đó, cùng rồi vẫn hoàn toàn có thể trsống về nhtràn lên xác thân lại nlỗi cũ. Hình nhân xuất ra Điện thoại tư vấn là “xuất huyền,” trlàm việc về lại với nhục thân Hotline là “nhập tẫn.”Vị Đạo-sĩ “xuất huyền nhập tẫn” này thường lượn mọi chỗ nhằm tsi mê vấn, giao lưu và học hỏi. Một hôm, ông đi ngang sang 1 ngôi ca tòng nhỏ dại, vào cvào hùa chỉ bao gồm một thầy Tỳ-kheo già với một chụ Sa-di còn nhỏ tuổi sống đó tu hành. Bấy giờ ttách cũng vừa sập buổi tối, ông bèn vào chùa xin tá túc qua tối.Đến khuya hôm ấy, vị Đạo-sĩ ngồi tĩnh tọa, cần sử dụng công sức “xuất huyền” mà xuất ra bên ngoài đi dạo. Ông tới thăm Nhật Bản, rồi lịch sự Đức, lịch sự Úc… Tuy phần nhiều khu vực đó toàn là người nước ngoài cùng ông cũng chẳng gọi được ngữ điệu của họ, song ông vẫn mong muốn viếng thăm các danh lam win cảnh mang lại viên mãn tò mò. Ông cđọng rảnh rỗi dạo mọi kia trên đây, thảnh thơi chiêm ngưỡng và ngắm nhìn những kỳ quan tiền của nhân loại. Rất có thể là ông cũng có mang đến Hoa Kỳ với nhắm nhía cầu Kim Môn (Golden Gate Bridge): “Ồ! Cầu Kim Môn có phong cách xây dựng đẹp nhất thật, quả là 1 trong những công trình xây dựng vĩ đại!”; rồi miệt mài nhìn nhìn mang đến xem nhẹ cthị xã trsống về.Sáng mau chóng ngày sau, thời gian ăn điểm trung tâm, vị Tỳ-kheo già bảo crúc Sa-di: “Con hãy vào mời ông khách ngủ trọ hôm qua ra sử dụng điểm tâm!”Crúc Sa-di mang đến chống giành riêng cho vị Đạo-sĩ thì thấy ông đã ngồi yên… bất động: “Ồ! Ông ấy ngồi cơ mà viên tịch rồi!” Thế là chú hớt hãi chạy đi báo mang đến vị Tỳ-kheo hay: “Sư-phú ơi! Ông khách xin tá túc về tối qua sẽ viên tịch rồi!”Vị Tỳ-kheo vội vàng vã vào coi thì thấy quả tình vị Đạo-sĩ đang chết rồi. Thật ra, kia là do trong khi “xuất huyền” thì nhục thân của ông Đạo-sĩ nọ không thể hô hấp, nhưng mà tyên mạch cũng dứt đập, yêu cầu triệu chứng khi đó trông chẳng không giống gì một xác bị tiêu diệt vậy.Vị Tỳ-kheo già bảo: “Ồ! Ông ấy từ trần rồi! Thôi thì chúng ta hãy làm cho lễ hỏa táng đến ông ấy vậy.” Và chẳng mấy chốc thì nhục thân của vị Đạo-sĩ đang trở thành một đống tro tàn!Bấy giờ, vị Đạo-sĩ sau khi “xuất huyền”ø đi phượt thỏa ưng ý rồi (mà không tốn tiền tải vé thứ bay!), bèn tính chuyện trsinh sống về để “nhập tẫn.” Trnghỉ ngơi về, bắt đầu tốt nhục thân của chính bản thân mình không còn ở trong phần cũ nữa, ông tá hỏa lùng kiếm mọi chỗ song vẫn không kiếm ra. Thế là tối mang đến, ông ngay thức thì cho tới ngôi ca tòng nhỏ dại nọ quát tháo hỏi om sòm: “Các người mang cái “nhà” của ta đi đâu? Hãy trả “nhà” lại đến ta!” (“nhà” là ám chỉ nhục thân của ông.)Vị Tỳ-kheo già cùng chụ Sa-di nghe thấy thì ngạc nhiên nhìn nhau: “Ai thế? Ai nói gì đấy?” Bởi do tuy cũng chính là fan tu hành, tuy nhiên họ chưa xuất hiện được Ngũ Nhãn, Lục Thông; bởi không, họ có thể nhìn thấy cùng hiểu được vị khách hôm nọ đã trlàm việc về. Chính bởi chỉ nghe có tiếng nói của một dân tộc chứ không hề thấy dáng vẻ người buộc phải cả nhì thầy trò số đông nhận định rằng đó là ngũ quỷ đến quấy phá: “Ồ, đó hẳn là hồn ma của ông khách hàng hôm nọ trsinh hoạt về đòi nhà chứ đọng gì?!”Hôm đầu tiên thì đêm mang đến “hồn ma” của vị Đạo-sĩ mới cho tới ca dua nhằm đòi đơn vị, cơ mà qua ngày sau thì ttránh vừa chập choạng về tối là ông đang đi vào rồi. Và kể từ kia, hôm như thế nào ông cũng đến, có lúc ngay cả thân ban ngày mà lại ông cũng mang lại kêu réo đòi công ty. Trong khoảng tầm hơn một tháng, ngày như thế nào ông cũng mang lại ca tòng nằng nặc đòi đơn vị như vậy, để cho lão Tỳ-kheo cùng crúc Sa-di sinh lòng hại hãi: “Chậc, vào ca tòng tất cả ma thật rồi! Thế này thì e rằng bọn họ đề nghị lánh đi chỗ khác mà thôi; bắt buộc nào tại chỗ này được nữa!” Thế là họ ra quyết định vứt ca dua cơ mà đi.Chiều hôm kia, nhị thầy trò vẫn sẵn sàng nhằm mai sau dọn đi, thì bao gồm một bên Sư đến xin tá túc. Bấy giờ đồng hồ, vị Tỳ-kheo già bảo chụ Sa-di: “Con hãy thưa với ông ấy rằng họ hiện thời không cho khách hàng ngủ trọ nữa! Lần trước vẫn xảy ra cthị xã trắc trở quá rồi!”Chụ Sa-di thưa lại với vị Sư mới đến: “Xin Thầy hãy mang đến vị trí không giống tá túc. Ca tòng chúng con bây giờ cấm đoán ngủ trọ nữa ạ.”Vị Sư nọ gạn hỏi: “Nhà ca dua bây chừ cấm đoán ngủ trọ nữa ư? Nhỏng gắng tức là hồi trước thì cvào hùa vẫn chấp nhận cho khách hàng ngủ trọ! Vậy thì tại vì sao hiện giờ lại không cho nữa? Chú rất có thể cho ta biết nguyên nhân chăng?”Chụ Sa-di bèn nói lể sự tình: “Bởi do trước kìa có một ông khách hàng xin tá túc và rồi viên tịch tại đây. Chúng bé vẫn hỏa thiêu nhục thân của ông ấy, hiện thời ngày như thế nào hồn ma của ông ấy cũng đến đòi bên. Cho đề nghị nay bên ca dua không đủ can đảm cho khách ngủ trọ nữa; vả lại, chùa chúng con cũng sắp đến dọn đi địa điểm khác rồi.”Vị Sư nọ gật gù: “Ồ, thế ra là nlỗi thế! Không sao, ta rất có thể trị được ác quỷ. Ta bao gồm bí quyết làm cho nhỏ ma đó bắt buộc chịu đầu mặt hàng, tòng phục.”Nghe vị Sư nói như thế thì chụ Sa-di mừng húm reo lên: “Thế thì nhằm nhỏ vào thưa lại với Sư-phú, xem Sư-prúc định liệu ra sao!” Nói xong xuôi lời, chụ hớn hsinh hoạt chạy về liêu chống bạch cùng vị Tỳ-kheo: “Bạch Sư-phụ! Ông Sư new đến ấy bảo rằng có thể trị được ác quỷ. Ông ấy ước ao ngủ trọ một tối, chẳng tốt Sư-phụ bao gồm ăn nhập chăng?”Vị Tỳ-kheo đáp cùng với vẻ đắn đo: “Ậy! Ông ta nói trị được ngũ quỷ là nói gạt con đấy! Chúng ta là người xuất gia nhưng các ko trị được ác quỷ, ông ấy tương tự như chúng ta thôi, thì làm thế nào nhưng mà trị được chúng? Mà thôi, bất luận tất cả trị được hay là không thì bọn họ cũng cđọng làm cho ông ấy tá túc một đêm rồi hẵng hay!” Chủ ý của vị Tỳ-kheo là cứ đọng demo xem sao—vị Sư nọ ví như trị được con ma này thì tốt, mà lại dẫu ko trị nổi nó thì cũng không vấn đề gì, đằng như thế nào ông ta cũng chỉ nghỉ ngơi nhờ bao gồm một đêm! Và nắm là vị Sư nọ được mời sinh hoạt lại cvào hùa.Bấy giờ đồng hồ, vị Sư nọ hỏi hai thầy trò: “Chẳng xuất xắc ông khách nọ chết sinh sống chống nào? Bây giờ đồng hồ ông ta đòi trả bên, thay thì ông ta chỗ nào chui ra cơ mà đòi nhà?”Vị Tỳ-kheo đáp: “Ông ấy nghỉ ngơi trên liêu phòng phía tây. Ông ấy cho hôm trước thì ngày tiếp theo viên tịch; với cũng từ bỏ kia ban đầu có ngũ quỷ mang đến đòi công ty. Hễ mặt trời vừa lặn là ông ấy lại đến; theo Thầy thì bọn họ yêu cầu làm cái gi bây giờ?”Vị Sư nói: “Dễ thôi! Xin Sư-phụ hãy sẵn sàng mang lại tôi một chậu thau nước thật to lớn, đồng thời đốt một đụn lửa vào phòng của tớ. Sư-phụ hãy làm theo lời tôi dặn đi, rồi đâu đã vào đấy thôi!”Tối hôm kia, trái nhiên gồm giờ đồng hồ kêu réo: “Bớ những tín đồ, các người mang loại nhà của ta đi đâu? Hãy trả nhà lại mang lại ta, mau lên!”lúc ấy, công ty Sư biết trị quỷ new đựng giờ đồng hồ hỏi: “Nhà của ông ư? Nhà của ông ngơi nghỉ vào chậu thau nước ấy, ông vào trong này mà tìm!” Thế là vị Đạo-sĩ liền nhảy vào thau nước, loay hoay search kiếm, rồi nói: “Không có!”Vị Sư nọ thản nhiên hỏi lại: “Không bao gồm à? Thế thì đề xuất sinh sống trong gò lửa đằng cơ đấy thôi, ông mau mang đến đó tìm thử xem!” Ông Đạo-sĩ lại nhẩy vào gò lửa, chạy vô chạy ra sục sạo một cơ hội lâu, rồi thuyệt vọng la lên: “Cũng ko có! Nhà của ta không tồn tại vào lô lửa này!”Bấy tiếng vị Sư new chậm chạp hỏi: “Này ‘ông Thượng Tọa’! Ông bây chừ xuđường nước ko chìm, vào lửa ko cháy; vắt thì ông còn kiếm tìm ‘nhà’ để làm gì nữa?!” Nghe nói như thế, vị Đạo-sĩ chợt knhị ngộ: “Ừ nhỉ!” Và tự kia, ngôi cvào hùa bé dại được yên ổn ổn định, không bị ma quỷ hành hạ và quấy rầy nữa, cùng vị Tỳ-kheo già cùng crúc Sa-di cũng không phải dọn đi nơi không giống.Trên đấy là một nguy cơ tiềm ẩn của bài toán thực hiện công phu “xuất huyền nhập tẫn.” Tuy là có thể dạo chơi khắp vị trí tùy thích hợp, dẫu vậy nếu không gặp gỡ được bạn am tường hoặc gồm kinh nghiệm tay nghề về lao động này, rủi ro bị kẻ khác thiêu mất xác thân của mình, thì vẫn không còn “nhà” nhưng trlàm việc về nữa!“Tám là không bị bị tiêu diệt do trúng cần độc dược.” Loại “ác tử” sản phẩm công nghệ tám là “chết vày trúng bắt buộc độc dược.”Thungơi nghỉ trước, Tổ Bồ Đề Đạt Ma đã từng có lần ăn thức ăn có trộn dung dịch độc, và khi Ngài ói ra lại thì các thức ấy hầu như biến thành rắn cả—kia là do phần nhiều kẻ đố kỵ Ngài đang trộn nọc rắn vào thức nạp năng lượng để đầu độc Ngài; song nhờ vào Ngài trì tụng Chú Đại Bi đề nghị không trở nên chết vì dung dịch độc. Ngài bị đầu độc cho sáu lần; ở đầu cuối Ngài từ nghĩ: “Cần gì cơ mà đề nghị trắc trở như thế nhỉ? Ta chỉ làm cho cho tất cả những người không giống thêm sanh ác trung tâm mà lại thôi!” Và gắng là Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma bèn giả vờ bị trúng độc nhưng mà chết, chđọng sự thật thì Ngài chưa hẳn chết vị độc dược; vì sao? Vì Ngài có trì tụng Chụ Đại Bi!“Chín là không biến thành chết vị cổ độc mối đe dọa.” Loại “ác tử” lắp thêm chín là “chết vì chưng bị cổ độc tai hại.” Ở Nam Dương, Singapore, Malaysia, Việt Nam, Đất Nước Thái Lan, và luôn cả sinh hoạt thức giấc Quảng-đông (Trung Hoa), bạn ta tất cả luyện được phần đa phương thuốc độc cực dũng mạnh cùng khôn xiết lợi hại, Gọi là “cổ độc.” Có rất nhiều loại “cổ độc”1 ; có nhiều loại chỉ cần ăn một chút ít xíu tuy nhiên lúc vào đến bụng thì nó lại phình khổng lồ ra, khiến cho nạn nhân bị trướng bụng cơ mà chết. Tuy nhiên, nếu như khách hàng thật tình trì tụng Chú Đại Bi thì không tồn tại độc chất nào có thể sợ hãi được quý vị.“Mười là không biến thành bị tiêu diệt bởi điên loạn, mất trí.” Loại “ác tử” trang bị mười là “chết bởi bị điên cuồng, mất trí.” Người trì tụng Chụ Đại Bi thì không xẩy ra chết bởi vì điên cuồng mê loạn, hoặc vì lao động trí óc không được thức giấc táo khuyết.“Mười một là không xẩy ra chết vì núi lở, cây bổ, vách đá sụp.” Loại “ác tử” thiết bị mười một là “chết vày núi lsinh sống, cây té, vách đá sụp.” Những bạn chuyên trọng điểm trì tụng Crúc Đại Bi thì không trở nên những cây lớn ngã xuống đtrần bị tiêu diệt, không xẩy ra đá từ bên trên núi lăn uống xuống đè cổ chết, và cũng không bị tường thành đổ sập xuống đè chết.“Mười nhị là không trở nên chết bởi vì kẻ ác thư ếm.” Loại “ác tử” thứ mười nhì là “bị tiêu diệt bởi bị kẻ ác thư ếm.” Có nhiều kẻ sử dụng “ác chú” để trù ếm, khiến cho cho những người ta ở mộng thấy phần lớn điều lo âu, hoặc cần sử dụng tà thuật nhằm “thư” cho người ta bị tiêu diệt.“Kẻ ác tlỗi ếm” có nghĩa là kẻ ác ấy có “tà chú” phải có thể âm thầm ám hại fan khác; tương tự như nlỗi trường hợp cô gái Ma Đăng Già sử dụng tà chụ của phái ngoại đạo “hoàng phát” (tóc vàng) để bắt cóc Tôn-mang A-Nan vậy. Tà crúc có thể tạo cho đầu óc người ta trlàm việc đề xuất mê muội, không thể tri giác, cũng không còn hữu hiệu để thống trị chủ yếu bản thân nữa; cho nên vì vậy bị kẻ dùng chụ kiềm chế, không đúng sử một bí quyết thuận tiện.“Mười tía là không xẩy ra bị tiêu diệt bởi tà thần, ác quỷ vượt cơ có tác dụng sợ hãi.” Loại “ác tử” vật dụng mười bố là “chết vị tà thần, ác quỷ thừa cơ có tác dụng sợ.” Quý vị trì tụng Chú Đại Bi thì tà thần, quỷ ác không có cơ hội hãm hại hoặc giết bị tiêu diệt quý vị.“Mười bốn là không bị bị tiêu diệt bởi vì ác bệnh triền thân.” Loại “ác tử” máy mười bốn là “chết bởi vì ác bệnh triền thân.” Người trì tụng Crúc Đại Bi thì không xẩy ra mắc phải “ác dịch.” “Ác bệnh” Tức là các một số loại bệnh nghiêm trọng, nghiêm ngặt, như bệnh dịch cơ bại, không cựa quậy được, hoặc những bệnh dịch nan y khác. Cancer (ung thư) cũng ở trong một số loại “ác bệnh” vậy.

See more: Nguyên Nhân Gây Suy Giảm Đa Dạng Sinh Học, Mất Đa Dạng Sinh Học

Ở Hồng-kông gồm một vị Hòa Thượng khôn xiết danh tiếng thương hiệu là Định Tây, ông mắc căn bệnh cancer và sau rộng một năm thì chết vì chưng “ác bệnh” này. Tôi có niềm tin rằng ông ta không thực tâm tin cậy làm việc Chụ Đại Bi! Tuy rằng ông bảo người ta tu hành tuy vậy thiết yếu bạn dạng thân ông lại chẳng mấy chăm chú dụng công tu tập, cho nên mới mắc cancer.Tôi bảo cho khách hàng biết, ông ta là tín đồ khôn xiết háo danh, ở Hồng-kông trình độ “sở hữu danh chuốc tiếng”! Ông rêu rao cùng khắp cả Hồng-kông rằng Pháp Sư Độ Luân là đệ tử của ông ta! Thật là hoang đường! Hoàn toàn không tồn tại chuyện đó! Tôi với ông ta đề nghị nói là chẳng thân quen biết, chẳng địa chỉ gì cùng nhau cả, thậm chí còn còn sinh hoạt cách xa nhau chừng cả mấy ndở người dặm đường!Lúc tôi còn ở Đông Bắc thì ông ta trọn vẹn ngần ngừ gì về tôi cả. Chỉ gồm sau thời điểm tôi đến Hồng-kông thì số tín đồ tín ngưỡng tôi khôn xiết đông đảo, ông bèn nói với tất cả fan rằng tôi là môn đệ của ông! Bởi rất nhiều fan tin tưởng tôi, vậy giả dụ ông ta là sư phụ của tôi thì đương nhiên là ai nấy đang càng tôn kính ông ta hơn nữa; cũng giống như nlỗi ngôi trường vừa lòng một vị Pháp Sư nọ nói Hư Vân Lão Hòa Thượng là đệ tử của y vậy!Lúc tôi ở Hồng-kông, bao gồm một người bọn họ Trương nọ mắc căn bệnh cancer nhưng sáu vị bác bỏ sĩ khét tiếng là cao minc tốt nhất của Hồng-kông thời ấy đa số chẩn đân oán về bệnh tình của anh ta rằng: “Nội trong một trăm ngày chắc hẳn rằng đã bị tiêu diệt, chẳng thể như thế nào sinh sống nổi!”Họ Trương này quy y với tôi vào ngày 18 tháng 5 âm lịch, và sau lễ quy y thì tôi gồm khulặng anh ta buộc phải phát trọng điểm làm chút bài toán công đức. Tôi nói: “Nếu anh Chịu có tác dụng đúng theo lời tôi dặn thì tôi bảo vệ rằng không phải chỉ nội vào một trăm ngày, mà ngoại trừ một trăm ngày, anh vẫn chưa phải chết! Nhưng, đề nghị nhớ rằng tuân theo bí quyết tôi vẫn bảo!” Tức là đề nghị có tác dụng gì?Nhân vị bây giờ fan xuống tóc từ bỏ Đại-lục (Trung Quốc) tỵ nạn sang Hồng-kông rất nhiều, gồm đến ba, tư nngây ngô vị, nhưng mà phần lớn đầy đủ bị thiếu thốn về đều mặt; tôi bèn khuyên ổn chúng ta Trương rằng: “Anh phải phát tâm cúng nhịn nhường từng vị xuất gia nhì mươi đồng cùng một súc vải Hoa-kỳ (một súc vải vóc có thể may được tới mấy bộ đồ). Nếu anh có thể làm như vậy nhằm kết thiện nay duyên cùng với hầu hết vị xuất gia này, tôi bảo vệ rằng anh vẫn chưa phải chết!”Họ Trương lập tức phân phát nguyện, hứa vẫn y lời. Anh ta còn nói là trường hợp trong khoảng một trăm ngày mà lại anh ta không chết, thì đang cha thí đến tôi hai trăm nngốc Mỹ klặng. Anh ta là 1 fan hết sức giàu có làm việc Hồng-kông, gia tài bao gồm đến bạc tỷ; tuy vậy đầy đủ là do làm cho ăn uống bất chánh mà lại đã đạt được.Đến kỳ hạn một trăm ngày nhưng mà bác bỏ sĩ đã chẩn định, họ Trương trái nhiên vẫn không chết. Trong thời hạn này, vị Hòa Thượng bị cancer nhưng mà tôi nói ban nãy (bấy giờ không bị cancer), có giúp họ Trương lạy sám ăn năn. Lạy sám gì? Lạy Dược Sư Sám, hàng tuần mỗi lạy Sám Dược Sư. Thấy đã vượt một trăm ngày mà họ Trương vẫn không bị tiêu diệt, vị Hòa Thượng nọ bèn nhắc lể cùng với anh ta rằng chính là nhờ vào công đức bái sám của mình!Thật ra, chỉ bởi chúng ta Trương là tín đồ giàu có, chứ đọng nếu như là người không tồn tại tiền thì ông Hòa Thượng nọ khăng khăng chẳng chịu đựng bái sám cho! Và rốt cục là họ Trương nọ, cùng với tôi thì chẳng tiến hành lời hứa; còn vị Hòa Thượng nọ thì sẽ bao gồm công bái sám cần được tặng ngay mang đến năm nghìn đồng. Vị Hòa Thượng đó còn nói với họ Trương: “Năm ngàn đồng này là phí tổn định hành lễ bái sám, nhờ vào công đức bái sám này nhưng mà anh ngoài nên bị tiêu diệt đấy!”Người họ Trương này chính là Trương Ngọc Giai. Sau đó, họ Trương sống thêm được tám năm nữa. Vào mon giêng năm ấy, nhân dịp đầu năm mới, tôi nói với mọi tín đồ rằng: “Năm nay, nếu như Trương Ngọc Giai có gặp gỡ cần cthị trấn gì cơ mà đến khẩn cầu tôi, thì mặc dầu anh ta tất cả quỳ trước cửa ngõ cho tía năm đi nữa, tôi cũng chẳng ngó ngàng tới!”Bởi tôi chờ đợi đã tám năm rồi mà lại anh ta vẫn không Chịu đựng thực hiện lời nguyện. Tôi cần thiết xem đó như món nợ, bắt buộc đi đòi: “Anh không bị tiêu diệt, vậy thì nên chuyển tôi hai trăm nngớ ngẩn Mỹ kim!” Tôi ko làm cho như thế được, cho nên vì thế tôi chỉ tulặng bố: “Tôi đợi đang tám năm rồi nhưng mà anh ta vẫn không phạt tâm; vậy ban đầu trường đoản cú hôm nay trsống đi, giả dụ tất cả bất cứ chuyện gì xẩy ra đến Trương Ngọc Giai, tôi đa số lừng chừng đến!”Sau Lúc tôi tulặng cha như thế không được bao thọ, Trương Ngọc Giai bịnh nặng trĩu quay lại với rơi vào tình trạng nghiêm trọng. Họ Trương bèn bảo bạn nhà cho tìm kiếm tôi, nhưng lại bao nhiêu lần tôi phần lớn không đồng ý không chạm chán, thậm chí còn không xuất hiện mang lại bọn họ vào nữa: “Các người mang đến search tôi, tuy nhiên tôi không muốn tiếp các người!” Đây là một việc mà lại hầu hết những người xuống tóc sinh hoạt Hồng-kông chẳng mấy ai làm được! Người phong phú như vậy đến thăm mà còn ko chịu tiếp, cấm đoán gặp mặt khía cạnh, thì thật là… quan yếu hiểu nổi!!! Cho phải tôi bị rất nhiều fan phê bình: “Thật là ko am hiểu Phật Pháp gì cả! Người ta tới xin gặp mặt mà lại cứ đọng không Chịu mang đến gặp!”Có một lần, chúng ta Trương cho những người đem đến Tặng tôi nhị trăm đồng, tôi bỏ tiền ra ngoài cửa trả lại mang đến y. Do kia, những người dân xuống tóc ở chỗ vị Hòa Thượng nọ đa số bất bình và chỉ trích tôi: “Ông ta không hẳn là người xuất gia! Người ta cúng nhường nhưng không Chịu nhận, lại còn ném nhẹm trả lại nữa; vì sao ông ta lại vượt quắt queo mang lại thế? Thật là chưa bao giờ điều chút ít nào!”Khoảng chừng bố tháng sau thì Trương Ngọc Giai chết vì chứng cancer. Chẳng bao lâu sau thì vị Hòa Thượng nọ cũng trở nên cancer, bấy tiếng có ai bái sám mang đến ông ta thì ông cũng ko ngoài căn bệnh được. Ông ta rất có thể bái sám cho tất cả những người khác được ngoài bệnh; núm nhưng mà bây chừ toàn bộ Hòa Thượng làm việc Hồng-kông rất nhiều bái sám, niệm Phật đến ông ta, thì lại không linch nghiệm, bệnh dịch ông ta vẫn ko thulặng bớt. Sau đó khoảng tầm hơn 1 năm thì ông “Sư-prúc trả mạo” của tôi tạ thay. Đó cũng chính là “bị tiêu diệt vị ác dịch triền thân” vậy.“Mười lăm là không trở nên chết vày từ tiếp giáp, tự tận.” Loại “ác tử” sản phẩm công nghệ mười lăm là “chết vị tự gần kề, trẫm mình.”“Tự gần cạnh, từ bỏ tử” (phi phận từ bỏ hại) có nghĩa là từ bỏ đi tìm cái chết cho doanh nghiệp bằng phương pháp uống thuốc độc, treo cổ, nhảy đầm xuống giếng, lao xuống biển… hoặc nhiều cách thức không giống, bởi vì thiết yếu bản thân không hề ước ao sống nữa. Người trì tụng Crúc Đại Bi thì không lúc nào từ bỏ hủy hoại đời mình.

See more: Warintorn Panhakarn - Top 10 Nữ Diễn Viên Xinh Đẹp Nhất Thái Lan

1 Tương truyền, fan Miêu fan Dao bắt một trăm bé côn trùng nhỏ độc cho vô vào chiếc chén rồi bịt lại nhằm khoác cho việc đó ăn uống giết thịt lẫn nhau; con ở đầu cuối còn sinh tồn gọi là “cổ,” lấy có tác dụng thuốc độc quăng quật cho tất cả những người thì hoàn toàn có thể khiến cho những người hóa mê cuồng.


Chuyên mục: Tổng hợp